Mọi người cười khúc khích.
Mỹ Diệu cảm thấy chẳng buồn cười chút nào, cô quay đầu nhìn anh ta, nghiêm nghị nói: “Đây là tai nạn lao động đấy, theo luật thì cậu phải đi tìm bố mình đi.”
Dương Phàm nghẹn lời, không ngờ cô lại nói ra câu đó, nhất thời không biết nói gì nữa.
Các đồng nghiệp đi vào sau cố ý vòng qua anh ta để đến chỗ làm việc, ai nấy đều nín cười đỏ mặt, muốn cười mà không dám cười.
Bầu không khí thoải mái đột nhiên trở nên căng thẳng.
Mỹ Diệu cũng không muốn làm cho bầu không khí quá khó xử, dù sao cô cũng tốt bụng, vội vàng bôi thuốc cho anh ta: “Bác sĩ Dương, cậu nói xem cậu còn trẻ như vậy sao có thể bị thương được, sau buổi tập luyện hôm nay, ngày mai nhìn lại, biết đâu cơ bụng còn nổi lên ấy chứ.”
“Thật không?” Dương Phàm nhìn cô với vẻ nghi ngờ, rồi lại cúi xuống nhìn vùng eo bụng của mình, tự nhiên lại thấy thoải mái hơn.
“Đương nhiên là thật rồi.” Mỹ Diệu kéo ghế của mình ra, trả lại hết đồ ăn vặt trên bàn, nghiêm túc hỏi những người khác: “Mọi người nói xem?”
Mọi người phản ứng cực nhanh, đồng thanh hô lớn: “Thật!”
Lòng tự trọng của Dương Phàm được thỏa mãn chưa từng thấy, lần này bị lừa nên anh ta hoàn toàn buông thả bản thân, đập bàn nói: “Được, sau này khoa có việc gì, mọi người nhớ gọi tôi nhé.”
Các đồng nghiệp gần như rớt nước mắt.
Mỹ Diệu phấn khích, thể hiện bản chất hào sảng: “Được, cậu nợ tôi hai mươi tám cái lồng, tôi cắn răng, bớt cho cậu — Tám cái.”
Dương Phàm rớt nước mắt.
Anh ta lập tức tuyên bố sẽ mời mọi người uống cà phê, một tay ôm eo, một tay rút điện thoại ra đặt đồ ăn ngoài, anh ta quay đầu hỏi Mỹ Diệu uống gì?
Bị hỏi như vậy, Mỹ Diệu chợt cảm thấy lượng cà phê hôm nay hơi cao, cô xua tay: “Mọi người uống đi, tôi thì thôi.”
Cô chống cằm ngồi trước máy tính, chợt nhớ đến miếng bánh kem nhỏ trị giá hai nghìn của mình nhưng chưa ăn hết, cảm thấy hơi xót tiền. Nghĩ kỹ lại, Lương Thời Ngôn này đúng là cạn lời thật, có lẽ đây là khoảng cách giai cấp, cô không thể hiểu nổi.
Nhưng ít nhất người này cũng khá hào phóng.
Vừa nghĩ như vậy, Mỹ Diệu rút điện thoại ra lưu số điện thoại của anh, còn tên thì... Đương nhiên giống như trên WeChat, anh sẽ không phản đối chứ? Dù sao thì anh cũng không nhìn thấy.
“Phản đối vô hiệu.” Cô gõ ngón tay, nhấn lưu.
Cả buổi chiều, nhờ công việc lao động tập thể, phòng ban đã đón nhận sự đoàn kết chưa từng có, dưới sự tấn công kép của việc ăn vặt và uống cà phê cùng nhau, bầu không khí văn phòng trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết.
Sôi nổi náo nhiệt cho đến tối, hơi ấm còn sót lại trong văn phòng chưa tan, hương cà phê tràn ngập khắp phòng.
Chỉ là bầu không khí này không duy trì được quá hai ngày, hôm sau đi buồng, có người đã bị giữ lại riêng.
Sáng thứ Tư.
Biết tin đêm qua đã tiếp nhận ba ca cấp cứu, nên Mỹ Diệu chấm công xong liền đến phòng bệnh xem tình hình trước, đặc biệt chú ý đến lời dặn của bác sĩ, ghi lại tất cả những điểm quan trọng vào cuốn sổ nhỏ, chỉ sợ chủ nhiệm đột ngột kiểm tra buồng bệnh, ông ấy rất thích dùng chiêu này. Khi đi buồng, ông ấy sẽ hỏi ngẫu nhiên, gọi tên ai thì người đó phải trả lời chính xác, rõ ràng, không được bỏ sót, nếu không người bị gọi tên sẽ gặp rắc rối, hoàn toàn không nể nang gì.
Vì vậy, Mỹ Diệu đã hình thành thói quen từ thời gian thực tập, đến vị trí làm việc sớm nửa tiếng, sau khi cô đi một vòng, các đồng nghiệp mới lần lượt đến, còn Dương Phàm thì với hai quầng thâm mắt, là người đến cuối cùng.
Vừa đến, anh ta đã đòi Mỹ Diệu cho mượn phao.
Suy nghĩ một chút, Mỹ Diệu linh cảm anh ta sắp gặp rắc rối, không chút do dự, cô đưa cuốn sổ.
Không ngờ hôm nay mặt trời lại mọc đằng Tây, Trâu Văn Xương lại không làm khó Dương Phàm, mà ngược lại, ở người cuối cùng
Sau khi nghe Mỹ Diệu báo cáo bệnh án, ông ấy buông một câu: “Lát nữa đến văn phòng thầy.”
Ngay lập tức, tất cả mọi người im lặng nhìn cô, ánh mắt đầy sự đồng cảm.
Tiêu rồi.
Mỹ Diệu tự thấy không ổn, lẽ nào người gặp họa là mình? Cô tự xem xét lại công việc hai ngày gần đây, nghĩ rằng mình cũng không gây ra lỗi lầm gì, có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đi buồng xong, bước ra khỏi khoa nội trú, Mỹ Diệu lẩm bẩm đi tìm chủ nhiệm. Dương Phàm cười gian xảo sau khi cô bước ra khỏi cửa: “Bác sĩ Mỹ, chúc cậu may mắn.”
“Cút.” Mỹ Diệu liếc xéo anh ta.
Trâu Văn Xương đâu có ăn thịt người.
Cô chỉ là chưa hiểu rõ mình đã sai ở đâu, điều này mới là đáng sợ nhất.
Không còn cách nào khác, là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi.
Gõ nhẹ hai cái lên cánh cửa, Mỹ Diệu nói: “Chủ nhiệm, em đến rồi.”
“Vào đi.” Nghe có vẻ tâm trạng ông ấy vẫn ổn.
Cô đẩy cửa bước vào, Trâu Văn Xương nhìn cô một cái, giọng điệu lạ lùng hòa nhã: “Ngồi đi.”
Ôi, lạ thật, lại còn được ban ghế ngồi nữa chứ.
Ngọt trước đắng sau, lát nữa chẳng lẽ đến lượt mình khóc đây.
Mỹ Diệu vẫn quyết định đứng khóc, tuyệt đối không ngồi.
Trâu Văn Xương uống một ngụm nước trong bình giữ nhiệt, ngẩng đầu lên thấy chiếc ghế đối diện vẫn còn trống, nhất thời bật cười trước vẻ mặt kỳ quặc, tuân thủ quy tắc của Mỹ Diệu.
Ông ấy cười: “Ngồi đi.”
Sao lại không thực thế này, nhưng cô vẫn vì ham thoải mái mà kéo ghế ngồi xuống, chỉ ngồi bằng nửa mông.
Trâu Văn Xương tập trung hướng dẫn về phác đồ điều trị cho ca bệnh đang xử lý, Mỹ Diệu cầm sổ nhỏ ghi chép cẩn thận, không dám lơ là chút nào, trông rất ngoan ngoãn.
Trâu Văn Xương lườm cô một cái không vui, đợi dặn dò xong chuyện chính, ông đẩy gọng kính hỏi cô: “Nghe nói hôm tổng vệ sinh, Dương Phàm bị em chỉnh đốn à?”
“Không có!” Mỹ Diệu lắc đầu như trống bỏi, ánh mắt kiên định như đang tuyên thệ: “Không có, tuyệt đối không có.”
Trâu Văn Xương không nói gì, chỉ nâng cốc lên từ từ uống nước.
Điều này còn đáng sợ hơn cả lời phê bình trực tiếp.
Mỹ Diệu cảm thấy chiếc ghế dưới mông cứng ngắc, rất muốn đứng dậy.
Nhưng cô... Điều này cũng không tính là chỉnh đốn nhỉ, cùng lắm chỉ là... Giao tiếp có kỹ thuật thôi?
Đây chẳng phải là điều chủ nhiệm đã dạy cô ư, rằng giao tiếp cũng cần kỹ thuật và chiến lược, vậy đây cũng coi như là vận dụng linh hoạt, cùng lắm là thêm chút đe dọa. Suy cho cùng mấy ngày nay Dương Phàm cũng chuyên nghiệp hơn trước rất nhiều, như vậy công bằng hơn không tốt sao.
“Chủ nhiệm, đây là em học từ thầy đấy, chẳng phải thầy đã dạy em kỹ năng giao tiếp ạ? Em đã học rồi, hơn nữa còn học đi đôi với hành.” Cô thì thầm nói, có chút giành thế chủ động.
Trâu Văn Xương đặt mạnh cốc nước xuống bàn, hừ lạnh một tiếng: “Đó là để em dùng với đồng nghiệp à? Toàn làm chuyện vớ vẩn!”
Lúc này Mỹ Diệu lại không sợ nữa, cô mím môi: “Dương Phàm đến mách lẻo với thầy ạ?”
“Không có.” Trâu Văn Xương lườm cô một cái không vui, thở dài một hơi, khuyên nhủ: “Sau này cẩn thận một chút, viện trưởng Dương chỉ có mỗi đứa con trai quý này thôi, hai ông bà đều rất giữ thể diện.”
Mỹ Diệu: “...”
Cô cũng thở dài theo: “Em biết rồi.”
Cô cũng đâu có làm gì đâu, chỉ vì anh ta là con trai cưng của viện trưởng, mà cả bệnh viện trên dưới đều phải chiều chuộng anh ta sao.
Trâu Văn Xương không biết Mỹ Diệu đang suy nghĩ lung tung, ông ấy chuyển sang nói về chuyện khác: “Cuối tuần này Hiệp hội Chẩn đoán và Điều trị có một hội thảo nghiên cứu, em cùng thầy đi tham gia.”
Chuyện tốt này đến quá nhanh, Mỹ Diệu nhất thời không kịp phản ứng.
Cô lập tức hỏi lại: “Dạ?”
Trâu Văn Xương: “Sao, không muốn đi à?”
“Đi đi đi đi đi.” Mỹ Diệu phản ứng lại, bắt đầu nói lắp bắp, giơ tay thể hiện quyết tâm: “Em đi, em chắc chắn đi, em sẽ theo thầy như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.”
Trâu Văn Xương bật cười, ngày nào cũng có những từ ngữ lộn xộn, kỳ quái như thế này từ đâu ra không biết.
Ông ấy thực sự không kiên nhẫn muốn nghe, liền đuổi người: “Đi đi, đi đi.”
“Ồ.” Mỹ Diệu đứng dậy khỏi ghế, nhớ lại lúc nãy đi ngang qua Khoa Thần kinh, không thấy tên Tô Ngật trên màn hình tiếp nhận bệnh nhân, cô hỏi: “Chủ nhiệm, hội thảo lần này các khoa của bệnh viện chúng ta đều sẽ tham gia chứ?”
“Về lý thuyết là vậy.”
“Vậy đàn anh cũng sẽ đi ạ?” Cô chợt nhận ra, lúc hỏi bản thân cũng không ý thức được, nói ra một hơi rồi mới giật mình thấy hơi đột ngột.
Trâu Văn Xương lại không để tâm: “Cậu ấy đã xin nghỉ phép với bệnh viện rồi, chắc là không đi.”
Mỹ Diệu nghe xong lòng trùng xuống, nụ cười trên mặt vô thức tan biến.
Trâu Văn Xương thấy cô đứng đó không đi: “Còn chuyện gì nữa à?”
Bước ra khỏi văn phòng chủ nhiệm, đi ngang qua ngã tư lần nữa, Mỹ Diệu buồn bã nhìn thoáng qua văn phòng Khoa Thần kinh. Thảo nào mấy ngày liền cô không thấy chiếc xe sedan màu trắng đó trong bãi đậu xe, cô còn tưởng mình nhớ nhầm biển số xe, kể từ lần gặp mặt ở cổng lần trước, đã mấy ngày trôi qua rồi.
Bệnh viện không lớn bằng trường học, hồi đó thỉnh thoảng cô vẫn có thể tìm thấy bóng dáng anh. Bây giờ, khoa Thần kinh chỉ cách khoa của cô hai khu vực, nhưng cô hiếm khi có dịp ghé qua, dù đi ngang qua cũng vội vàng, không giống như thời gian nhàn nhã ở trường, cô bận rộn, bóng dáng anh cũng càng khó gặp hơn.
Cô không khỏi thất vọng, khó khăn lắm mới mở lời hỏi thăm một câu, kết quả lại không như ý. Tô Ngật vậy mà đã xin nghỉ phép, nhớ lại lần gặp mặt vội vàng ở cổng bệnh viện hôm đó, vẻ cô đơn và chán nản thoáng qua trong ánh mắt anh khi lái xe rời đi, Mỹ Diệu khựng lại.
Không quay về khoa, cô do dự lùi lại chỗ ngã rẽ, đút tay vào túi quần lưỡng lự vài giây, rồi cất bước đi vào.
Văn phòng lớn của khoa Thần kinh nằm ở cuối hành lang, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong, vì mới đến chưa lâu, ngoài Tô Ngật ra thì Mỹ Diệu không quen biết nhiều người khác ở khoa Thần kinh, nhưng cũng có vài người quen mặt.
Cô gõ cửa.
Vài khuôn mặt quen thuộc đồng loạt quay lại, toàn là các bác sĩ nam trẻ trung, đầy sức sống, nhìn chằm chằm vào cô.
Giọng Mỹ Diệu không lớn, mang theo chút e dè: “Xin hỏi bác sĩ Tô Ngật có ở đây không ạ?”
Cô không thể nào đi thẳng vào và hỏi: Mấy anh có biết bác sĩ Tô Ngật xin nghỉ phép đi đâu không.
Một trong những bác sĩ nam đứng gần cửa nhất cười nói: “Đây chẳng phải là bé học trò cưng của chủ nhiệm Trâu, Mỹ…”
“Tôi tên là Mỹ Diệu.”
Học trò cưng thì học trò cưng, bé là cái quái gì.
“Bác sĩ Tô xin nghỉ phép rồi.” Một bác sĩ khác quen Mỹ Diệu cũng cười nói: “Bác sĩ Tiểu Mỹ tìm bác sĩ Tô có chuyện gì thế?”
Mỹ Diệu lập tức bị hỏi bí, trước khi vào quên mất không chuẩn bị trước, đành phải cứng họng đáp: “Cũng… không có gì quan trọng lắm.”
Người đó nghe xong liền đoán Mỹ Diệu chỉ lấy cớ để đến gặp trai đẹp, đứng dậy tự giới thiệu: “Khoa Thần kinh chúng tôi không chỉ có một trai đẹp đâu nhé, Bác sĩ Mỹ có việc gì cũng có thể tìm chúng tôi.”
Những người khác cũng hùa theo: “Đúng vậy, rất sẵn lòng phục vụ.”
“Bác sĩ Mỹ vào ngồi đi, chúng tôi mới mua máy pha cà phê mới.”
“Đúng rồi, vào uống một ly cà phê đi.”
Cô đâu phải là người mê trai.
Mỹ Diệu hơi bối rối, đứng ở cửa tiến thoái lưỡng nan, quyết định chuồn đi: “Cảm ơn, không có việc gì thì tôi xin phép về trước.” Vừa nói cô vừa lùi lại một bước, khoảnh khắc quay người lại thì vừa lúc đụng phải người bước vào, suýt chút nữa không đứng vững, được người đó đỡ lấy vai, rồi nhanh chóng buông ra.
“Đàn anh?!”
“Mỹ Diệu.”
Mỹ Diệu gần như không thể tin vào mắt mình, không phải nói là đã xin nghỉ phép rồi ư, cảm giác tìm lại được thứ đã mất có lẽ chính là tâm trạng của cô lúc này, khi bốn mắt nhìn nhau.
Cô ngạc nhiên: “Sao anh lại quay lại rồi?”
Tô Ngật lại hỏi cô: “Em tìm anh có việc à?”
Hai người đồng thời mở lời, rồi lại đồng loạt im lặng, sau đó cùng bật cười.
Người đứng xem náo nhiệt lúc nãy cứ nhìn chằm chằm, lớn tiếng chen vào: “Bác sĩ Mỹ nói là đến tìm bác sĩ Tô, nhưng lại không nói rõ chuyện gì, mời cô ấy uống nước mà cô ấy không nể mặt, đang định bỏ chạy.” Sau đó nhìn về phía Tô Ngật: “Vừa đúng lúc anh quay lại.”
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?