Chỉ Dịu Dàng Với Người

Chương 10

—— “Con đúng là hồ đồ!”

Tại biệt thự nhà họ Giang, sau khi cả nhà ăn tối qua loa, Giang Tấn Niên đã bị Giang Tông Sơn gọi vào thư phòng để hỏi chuyện.

Ông ta cứ nghĩ con trai mình chỉ nhất thời nóng đầu, nên mới vắng mặt trong một dịp quan trọng như lễ đính hôn, nhưng không ngờ đằng sau chuyện này lại có ẩn tình lớn đến vậy.

Khác với sự khó xử khi đối mặt với trưởng bối nhà họ Phó, Giang Tấn Niên hoàn toàn không có ý định giấu giếm Giang Tông Sơn.

Thậm chí, anh ta còn thẳng thắn nói ra dự định sau này của mình— Hủy hôn với nhà họ Phó.

“Chỉ vì một người phụ nữ như thế mà đầu óc con không còn tỉnh táo nữa sao!” Giang Tông Sơn lộ vẻ thất vọng tràn trề.

“Cha đã cảnh báo con từ sớm rồi, hôn sự của con không thể nào theo ý con được.”

“Là trưởng tử nhà họ Giang, con vốn phải gánh vác trách nhiệm và trọng trách chấn hưng gia tộc. Hồi đại học con nói muốn học y không định thừa kế gia nghiệp, cha thấy con đã cố gắng hết sức nên cha mẹ mới nhắm mắt làm ngơ.”

“Giờ thì hay rồi, con lại muốn từ bỏ hôn ước với nhà họ Phó, đi cưới một người phụ nữ gia cảnh nghèo khó, chẳng giúp ích gì cho con, Giang Tấn Niên, con... có phải con muốn chọc lão già này tức chết không?”

Giang Tông Sơn ôm ngực, đã bị đứa nghịch tử này chọc tức đến đau tim.

Từ Tri Liên đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng chạy đến đỡ ông ta, mặt đầy lo lắng: “Ông bớt giận đi, đừng nổi nóng, coi chừng bệnh cao huyết áp lại tái phát đấy.”

“Tấn Niên, mau qua xin lỗi cha con đi.” Từ Tri Liên vừa an ủi chồng, vừa nháy mắt ra hiệu cho Giang Tấn Niên.

Nhưng Giang Tấn Niên vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt thanh tú ôn hòa lại hiện lên sự kiên định khác thường.

Anh ta nắm chặt hai tay, không chịu nhượng bộ một chút nào: “Dù thế nào đi nữa, cuộc hôn nhân này, con nhất định phải hủy.”

“Tấn Niên...” Từ Tri Liên cũng không biết phải làm sao cho phải.

“Con—” Giang Tông Sơn lập tức tối sầm mặt mày.

Đúng là nghiệt chướng!

Nghĩ đến việc ông ta đã bôn ba nửa đời người, giờ lẽ ra phải được an hưởng tuổi già, con cháu sum vầy, thế mà hai đứa con trai ông ta sinh ra, một đứa cứng nhắc không biết linh hoạt, một đứa chuyên làm càn chống đối lại ông ta.

Chẳng có đứa nào khiến ông ta yên lòng, tất cả đều là đến đòi nợ!

Giang Tấn Niên nói xong câu đó thì im lặng.

Lúc đó, ngoài cửa sổ cơn mưa rào vừa tạnh.

Tiếng nước tí tách từ mái hiên rơi xuống bệ cửa sổ, từng tiếng từng tiếng một, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng trong phòng lại càng thêm bức bối.

Sau một hồi đối đầu kéo dài.

Thấy hai cha con không ai chịu nhượng bộ, cuối cùng Từ Tri Liên vẫn là thương con trai, đành lên tiếng khuyên nhủ Giang Tông Sơn:

“Tấn Niên nó luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện, tuy rằng hôn sự này là do trưởng bối hai nhà định đoạt, nhưng chẳng lẽ ông thật sự muốn nó phải sống cả đời với người mình không yêu sao? Ông đành lòng sao...”

Giang Tông Sơn không nói gì, dưới sự khuyên nhủ hết lời của Từ Tri Liên, cuối cùng sắc mặt ông cũng dịu đi phần nào. Ông ta nhận lấy cốc nước vợ đưa, uống một ngụm, sau khi bình tĩnh suy nghĩ thì vẫy tay bảo bà ta ra ngoài.

“Thôi được rồi, tôi muốn nói riêng với nó vài câu.”

Trước khi đi, Từ Tri Liên lo lắng Giang Tông Sơn lại nổi giận, bèn dùng ánh mắt ra hiệu cho con trai phải nói chuyện cho cẩn thận.

Còn chu đáo khép cửa thư phòng lại.

“Tấn Niên, cha hỏi con lần cuối, con thật sự không có chút tình cảm nào với con bé nhà họ Phó sao?” Giang Tông Sơn hỏi.

Giang Tấn Niên thành thật đáp: “Con đối với cô ấy chỉ là tình cảm anh trai dành cho em gái, ngoài ra, không còn gì khác.”

Là cha con nhiều năm, Giang Tông Sơn có thể nhận ra con trai không hề nói dối, ông ta lạnh mặt chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trước bàn làm việc để suy nghĩ.

Giang Tấn Niên biết cha mình đang do dự cân nhắc, anh ta cũng cố nhịn không mở lời tranh cãi thêm cho bản thân.

Năm phút sau, Giang Tông Sơn dường như đã hạ quyết tâm, nói với anh ta: “Chuyện hôn nhân giữa hai nhà Giang, Phó vô cùng quan trọng. Nếu con thực sự muốn hủy hôn cũng không phải là không được, nhưng bây giờ không phải là thời điểm tốt nhất.”

Trái tim đang nhảy múa vì vui mừng của Giang Tấn Niên lại chùng xuống theo câu nói sau đó của cha mình.

“Vậy khi nào mới là thời điểm thích hợp?”

“Đợi thêm đi.” Giang Tông Sơn thở dài một hơi, nhìn anh ta một cách nghiêm túc, cố gắng giải thích rõ ràng một lần nữa về những lợi hại liên quan.

“Con cũng biết con trai cả nhà họ Phó vẫn luôn ôm yếu nhiều bệnh, đặc biệt là sau khi Phó Văn Bạch ra nước ngoài, tâm trí của vợ chồng nhà họ Phó gần như dành hết cho con trai. Mặc dù Phó thị hiện tại trông vẫn yên ổn, nhưng đó chỉ là bề ngoài mà thôi...”

“Cha có cấp dưới cũ từng làm việc ở Phó thị, nói rằng tình hình tài chính nội bộ của họ đã rối tung lên rồi. Lúc này chỉ cần có người thêm dầu vào lửa.” Giang Tông Sơn vỗ vai con trai đầy ẩn ý.

“Đợi đến khi Phó thị sụp đổ, hôn ước giữa con và con gái nhà họ tự nhiên sẽ chấm dứt.”

Giang Tấn Niên nghe xong sắc mặt liền thay đổi: “Không được, con chỉ muốn hủy hôn với nhà họ Phó, chứ không phải muốn dồn Phó thị vào chỗ chết. Cha, chuyện bất nhân bất nghĩa như vậy nhà họ Giang chúng ta không thể làm.”

“Bất nhân bất nghĩa? Cái gì gọi là bất nhân bất nghĩa.” Giang Tông Sơn hừ lạnh một tiếng.

“Khi họ mạnh, ta và họ hợp tác tin tưởng lẫn nhau, nhưng giờ Phó thị đã lâm vào cảnh nguy nan. Ta không ra tay, chẳng lẽ đợi người khác chiếm được tiên cơ rồi tự rước họa vào thân sao?”

“Thương trường như chiến trường, hôm nay nếu ta không liên thủ với người khác, ngày mai kẻ nằm trên thớt chính là con và cha!”

Giang Tấn Niên: “Nhưng mà——”

“Không có nhưng nhị gì hết, chuyện này con chỉ cần biết là được, còn phải làm thế nào không phải việc con cần lo lắng.” Giang Tông Sơn dặn dò: “Nhưng nếu con đã quyết tâm hủy hôn, thì phải nhẫn nhịn.”

“Nếu con vẫn cứ ngang ngược bừa bãi như bây giờ, để người ngoài thấy được, mặt mũi nhà họ Giang biết đặt vào đâu?”

Lời vừa dứt, một tiếng cười khẩy lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa.

Giang Tông Sơn đột ngột ngẩng đầu, cảnh giác nhìn về phía cửa.

“Nói cho cùng, chủ tịch Giang vẫn chỉ quan tâm đến thể diện của chính mình mà thôi.” Giang Độ đẩy cửa bước vào, trong mắt chứa đựng sự châm biếm sâu sắc.

Nhìn thấy anh, sắc mặt Giang Tông Sơn lập tức nghiêm lại: “Ai cho phép mày vào đây?”

Nói xong, ông ta lại nhớ đến chuyện vừa dặn dò Giang Tấn Niên: “Cuộc nói chuyện chúng tao vừa nói, mày đã nghe được bao nhiêu rồi?”

“Không nhiều không ít, nghe thấy hết rồi.”

Giang Độ ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh cửa, hai chân bắt chéo, dáng vẻ lười nhác tùy ý, nhưng lại mang theo cảm giác áp bức không thể xem thường.

“Chủ tịch Giang muốn làm cho Phó thị sụp đổ, nếu tin tức này được tung ra, tôi có thể đảm bảo chỉ trong vòng chưa đầy một đêm, tất cả mọi người trong thành phố đều sẽ biết dã tâm lang sói của Giang thị.”

Chỉ bằng hai câu ngắn gọn, anh đã đâm thẳng vào điểm yếu của Giang Tông Sơn: “Đến lúc đó, đương nhiên anh ta cũng không cần phải lo lắng về hôn ước với nhà họ Phó nữa.”

“Mày... mày muốn hủy hoại Giang thị hoàn toàn, hủy hoại cơ nghiệp mà ông nội mày đã dốc hết tâm huyết xây dựng sao?” Giang Tông Sơn tức đến mức hoa mắt chóng mặt.

“Người muốn hủy hoại Giang thị không phải là tôi, mà là ông.”

Giang Độ bình thản nhìn chằm chằm vào ông ta, khóe môi nở nụ cười, nhưng trong mắt lại không hề có chút ấm áp nào.

Anh rút một tấm ảnh từ túi áo vest bên trong ra, cầm trên tay——

Đó là một lần gặp mặt giữa Trình Hữu An, cựu giám đốc tài chính của Quân Linh, và cấp dưới của Giang Tông Sơn.

“Thủ đoạn của chủ tịch Giang thật đáng sợ, không biết cố ý đánh cắp bí mật công ty người khác có thể bị kết án mấy năm đây?”

Chỉ một câu nói nhẹ bỗng này cũng đủ khiến Giang Tông Sơn lạnh sống lưng.

“Nghịch tử... Mày là đồ nghịch tử!”

Giang Tông Sơn giận không thể át, túm lấy nghiên mực trên bàn làm việc ném về phía Giang Độ: “Cút ngay cho tao!”

Mảnh vỡ nghiên mực văng tung tóe do ngoại lực, nhưng người ngồi trên ghế sofa lại hoàn toàn không bận tâm.

“Không cần ông mời, tôi cũng sẽ đi.” Nói là vậy, nhưng Giang Độ không hề có ý định đứng dậy: “Chỉ là tôi nhắc nhở ông lần cuối, đã muốn giở trò thì đừng để người khác nắm được thóp.”

“Cút!—” Giang Tông Sơn vịn lấy mép bàn thở dốc thuận khí.

Giang Tấn Niên thấy vậy vội vàng đỡ lấy ông ta, ánh mắt phức tạp nhìn Giang Độ: “Em mau đi đi.”

Lúc này Giang Độ mới đứng dậy, thong thả cài lại cúc áo vest ngoài.

“À phải rồi.” Khi đi đến cửa, anh làm như mới nhớ ra, quay đầu lại thong dong nhìn Giang Tông Sơn: “Mảnh đất ở khu phát triển phía Bắc thành phố, lần này chủ tịch Giang phải tìm người trông coi cẩn thận đấy, đừng để nó rơi vào tay tôi nữa.”

“Mày còn muốn làm gì nữa... Mày—”

Giang Tông Sơn tức đến cực độ, lời còn chưa nói hết đã ngất xỉu ngay bên bàn.

Giang Độ bước ra khỏi thư phòng, Từ Tri Liên đang đợi ở cửa lập tức xông vào xem xét tình hình của Giang Tông Sơn.

Mỗi lần anh về nhà là lại xảy ra chuyện như thế này, Từ Tri Liên lấy viên thuốc trợ tim cấp tốc đã được chuẩn bị sẵn cho Giang Tông Sơn uống.

Ánh sáng vàng nhạt đổ xuống từ phía trên đỉnh đầu, Giang Độ thong thả bước ra khỏi hành lang dài, ung dung tự tại như thường lệ, dường như không hề bị sự hỗn loạn phía sau làm xao động chút nào, mặc dù anh mới chính là kẻ gây ra mớ hỗn độn này.

Anh dặn dò Tần Tinh đang chờ ở cầu thang: “Tìm người theo dõi động tĩnh của Giang Tông Sơn, có chuyện gì lập tức báo cho tôi.”

Mãi cho đến khi bước ra khỏi sân, Giang Độ mới bị Giang Tấn Niên vừa chạy xuống gọi lại.

Anh quay đầu lại, giữa hai lông mày ẩn chứa sự không vui.

“Vừa rồi cha chỉ nói vậy để an ủi anh thôi, dựa vào sức của Giang thị mà muốn lật đổ Phó thị khó khăn biết chừng nào, em đừng để lời đó trong lòng.”

Vẻ mặt của Giang Tấn Niên đã không còn sự dằn vặt lo lắng như vừa nãy, giữa hai hàng lông mày là sự điềm tĩnh và ôn hòa thường thấy.

“Ông ấy là người như thế nào, anh và tôi đều rõ.” Giang Độ nheo mắt: “Anh cả hà tất phải giấu đầu lòi đuôi chứ.”

Lời đã nói hết, Giang Tấn Niên cũng không biết nên nói gì thêm nữa.

Giang Độ không tin Giang Tấn Niên đuổi theo chỉ để giải thích chuyện này, mà sau khi nói xong, anh cũng không có ý định rời đi.

Anh khẽ nhướng mày: “Còn chuyện gì nữa sao?”

Đúng là Giang Tấn Niên có chuyện muốn nhờ vả.

Anh ta hít sâu một hơi rồi bước tới, biết rằng bây giờ làm gì cũng vô ích, nhưng vẫn đưa hộp kẹo đã chuẩn bị từ trước qua: “Em có thể giúp anh chuyển cái này cho Nhất Nhất được không.”

Giang Độ cụp mắt xuống, dừng lại trên hộp kẹo, cười mỉa mai: “Tống Lăng đã cướp mất vị hôn phu của cô ấy, chẳng lẽ anh định dùng hộp kẹo này để bù đắp sao?”

“Là anh có lỗi với cô ấy, em cứ việc châm chọc anh thế nào cũng được.” Giang Tấn Niên có vẻ rất thản nhiên.

Giang Độ không có hứng thú làm người trung gian này: “Sao anh không tự mình đưa cho cô ấy?”

“Có lẽ lúc này cô ấy không muốn gặp anh.”

Ngoài điều này ra, thực ra Giang Tấn Niên còn một nửa lý do chưa nói.

Có vài chuyện anh ta không tiện giải thích trực tiếp với Phó Văn Ý, nên đã viết tất cả những lời đó vào thư và đặt trong lớp kẹp của hộp kẹo, hi vọng sau khi cô đọc được sẽ có thể nguôi ngoai, cũng bớt đi chút hận thù đối với anh ta.

Đương nhiên, anh ta không dám hi vọng xa vời rằng cô sẽ tha thứ cho mình.

Không biết có phải sự cố chấp hay niềm hi vọng trong mắt Giang Tấn Niên quá rõ ràng, hay có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta dùng giọng điệu khẩn cầu để nói chuyện với mình. Cuối cùng, Giang Độ vẫn rút lấy hộp kẹo từ tay anh ta.

Lúc nửa đêm, toàn bộ Kinh Châu chìm trong màn đêm, đường phố trở nên tĩnh lặng.

Trong một tư gia nằm ở khu nhà giàu trung tâm thành phố, căn hộ rộng hơn 200 mét vuông được trang trí đơn giản nhưng vô cùng phong cách, cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn rộng rãi và sáng sủa phản chiếu ánh đèn thành phố về đêm.

Giang Độ tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, sau khi xử lý xong chút công việc cuối cùng, anh liếc thấy chiếc túi mà Phó Văn Ý đã bỏ quên vẫn còn đặt trên bàn trà, tiện tay cầm lấy hộp kẹo mà Giang Tấn Niên đã đưa cho anh vào buổi tối.

Đúng lúc định đặt nó vào trong, tay anh chợt dừng lại.

Kiểu dáng hộp kẹo màu hồng đó quen thuộc vô cùng, đó là loại mà Phó Văn Ý thích nhất từ nhỏ đến giờ.

Giang Tấn Niên rất biết cách chiều lòng người khác, nhưng lại chỉ mua một hộp kẹo này để xin lỗi thôi sao?

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, một tiếng khịt mũi khinh thường nhẹ nhàng thoát ra từ môi, sau đó ném cả hộp kẹo lẫn túi vào ngăn kéo.

Đã ngoại tình tới mức đó rồi, còn tìm kiếm cảm giác tồn tại làm gì nữa.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin