Chỉ Vì Em Là Ánh Sáng

Chương 5

Khi tôi quay lại bàn tiệc, Ngụy Hằng hơi bất ngờ: – “Không phải định về trước à?” – “Anh vẫn chưa thanh toán.”

Ngụy Hằng cạn lời: – “Lẽ nào tôi lại quỵt cô? Chuyển khoản ngay đây.”

Từ lúc tôi trở lại, ánh mắt Tần Khải Niên vẫn thỉnh thoảng liếc về phía tôi. Trong mắt anh đầy vẻ lo lắng không giấu nổi. Tiệc tan, mọi người lục tục đứng dậy rời đi. Tôi bước về phía Tần Khải Niên trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

– “Anh Tần, có tiện đưa tôi một đoạn không?”

Ngoài Ngụy Hằng và Triệu Duẫn là không có phản ứng, những người còn lại đều nhìn tôi rồi lại nhìn Ngụy Hằng, rõ ràng vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khi tất cả đều tưởng tôi cũng như những người phụ nữ từng muốn tiếp cận Tần Khải Niên trước đây, rồi sẽ bị anh lạnh lùng từ chối, thì Tần Khải Niên lại khẽ gật đầu: – “Được.”

Cuối cùng cũng có người nhịn không được lên tiếng: – “Chuyện gì vậy trời?” – “A Niên đổi tính rồi hả?”

Ngụy Hằng thì trưng ra vẻ mặt “người thấu hiểu sự đời”, xua tay đuổi khéo đám đông để giữ không gian riêng cho chúng tôi.

Trên xe, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau. Tần Khải Niên nhìn ra cửa sổ, còn tôi thì lặng lẽ quan sát góc nghiêng của anh qua hình phản chiếu trên kính xe.

Về đến nhà, tôi mở cửa mời anh vào. Điền Điền đã ngủ say trong phòng. Tôi pha cho anh một ly trà gừng để giải rượu.

Tần Khải Niên ngồi trên sofa, nhìn quanh căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng của tôi. Ánh mắt anh dừng lại ở những bức ảnh của Điền Điền dán trên tường.

– “Anh có muốn xem con không?” – Tôi khẽ hỏi.

Anh không nói gì, chỉ đứng dậy đi theo tôi vào phòng ngủ của con bé. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Điền Điền đang ôm gấu bông ngủ rất ngon. Tần Khải Niên đứng lặng người bên giường, tay anh run run định chạm vào má con nhưng rồi lại rụt về, như sợ sẽ làm con tỉnh giấc hoặc sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.

Chúng tôi trở lại phòng khách. Tần Khải Niên đột ngột ôm lấy tôi từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ tôi.

– “Tại sao không nói với anh về những tin nhắn Triệu Duẫn gửi cho em?” – Giọng anh khàn đặc.

Triệu Duẫn đã kể với anh lý do tôi rời khỏi Cảng Thành năm xưa. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: – “Cậu ấy nói không sai, năm đó... là em khiến anh phải chịu nhiều khổ sở như thế.”

– “Còn em thì sao? Những năm qua một mình nuôi con...”

Chỉ cần nghĩ tới là anh đã cảm thấy nghẹn ngào, đau lòng đến không thở nổi. Tần Khải Niên dang tay ôm chặt lấy tôi hơn, cằm tựa lên vai tôi.

– “Anh sẽ bù đắp tất cả những năm tháng đã thiếu vắng, nhất định.”

Điền Điền rất thích Tần Khải Niên. Khi con bé thức dậy và thấy anh, nó không hề sợ hãi mà ngược lại còn lấy hết những món đồ chơi mình yêu quý ra mời anh chơi cùng. Tần Khải Niên kiên nhẫn ngồi bệt xuống sàn, chơi cùng con không ngừng nghỉ, như thể muốn bù lại tất cả những năm tháng đã bỏ lỡ.

Tôi bị men rượu làm cho mơ màng, cũng ngủ thiếp đi trên sofa. Lúc tỉnh lại, người tôi được phủ bằng áo khoác vest của Tần Khải Niên. Bộ vest đặt may riêng đắt tiền đã bị tôi nằm đến nhăn nhúm.

Tần Khải Niên đứng ngoài ban công, bóng lưng cô đơn dưới ánh đèn đường. Tôi bước đến bên anh. Đôi mắt anh đỏ hoe, như vừa khóc thêm một trận.

Hóa ra, ánh sáng mà tôi hằng tìm kiếm bấy lâu, vẫn luôn ở ngay đây, chờ đợi tôi quay về.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin