Phó Duật bị tai nạn, mất trí nhớ, ký ức dừng lại ở năm 19 tuổi – khoảng thời gian anh ta tệ bạc nhất.
Khi tôi đến tìm anh, anh hoàn toàn xem tôi như người xa lạ, ánh mắt lạnh lùng và xa cách.
“Vợ? Cô lừa tôi à? Tôi sao có thể kết hôn được!”
Thấy anh phản ứng gay gắt như vậy, tôi đành phải rời đi trước.
Nhưng từ sau lần gặp đó, ngày nào anh cũng tìm đủ 800 lý do để xuất hiện trước mặt tôi, nói là tình cờ gặp gỡ.
Một tháng sau, anh cầm số điện thoại của tôi đi khoe với đám bạn thân.
Bọn họ suýt phát điên: “Không phải chứ anh trai, cả tháng trời anh bận rộn chỉ để xin được số của vợ anh à?”
Truyện cho phép đọc thử 0 chương. Để đọc tiếp, bạn cần mở khóa với 0 point.
Bạn cần có 0 POINT để mở khóa, hiện tài khoản chỉ còn 0 POINT.
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?
Vui đăng nhập để bình luận!